Click để ủng hộ chúng tôi
  1. Quy định và hương dẫn thành viên Up tin lên Top

    » Thành viên được quyền Up tin của mình lên Top đầu.
    » Mỗi thành viên được quyền Up tin 2 lần/24h.
    » Thành viên có thể làm mới tin bằng cách tự comment vào tin mình đăng.
  2. Cách để tin nhanh được Google tìm đến

    » Lựa chọn tiêu đề tin đăng ngắn ngọn, tổng quát, tránh sự trùng lặp.
    » Bài viết phải được trình bày rõ ràng, khoa học, tránh sự copy and paste 100%.
    » Chia sẻ tin lên các Mạng xã hội lớn.
    1. Chia sẻ trang này

      Đăng lúc: 12/5/19
      Đã xem: 61 lượt | Mã tin: 181241
      Số điện thoại: 0939606476
      Cảnh sát Trung Quốc vừa điều tra thân phận người chết vừa tìm kiếm camera giám sát xung quanh hiện trường.

      chuyển nhà thành hưng Sáng sớm 26/12/2014, một thi thể được phát hiện dưới chân cầu bên bờ sông tại huyện Liên Bình, Quảng Đông, Trung Quốc, cạnh đó là tảng đá dính máu nặng hơn 30 cân.

      Nhà chức trách xác định đây là hiện trường giết người, nạn nhân chết khoảng bốn tiếng, không có dấu vết chống cự. Hai tay nạn nhân là vị trí dễ dàng xuất hiện vết thương chống cự nhất, nhưng pháp y không phát hiện có vết thương.

      Trong túi quần nạn nhân, cảnh sát tìm được một chiếc điện thoại di động đã hỏng không thể khởi động và hơn một trăm tệ nên sơ bộ loại trừ khả năng giết người cướp của. Túi quần bên kia có một con dao bấm, trên lưỡi dao không có vết máu. Tại hiện trường còn có một quả táo đã hỏng, một miếng thịt khô mốc meo, một bao thuốc lá mới hút được vài điếu, một túi nilon của cửa hàng mỹ phẩm, chăn chiếu và một số quần áo, giầy dép. Căn cứ các vật phẩm tìm thấy tại hiện trường, cảnh sát nhận định đây là nơi ở của người vô gia cư.

      Cảnh sát vừa điều tra thân phận người chết vừa tìm kiếm camera giám sát xung quanh hiện trường. Muốn đến hiện trường vụ án chỉ có một lối đi duy nhất, cách đó vài chục mét có cửa hàng tạp hóa lắp camera. Trên bờ đê không có đèn đường, hình ảnh camera ghi lại rất mờ. Theo đó, khoảng 2h sáng có hai đốm lửa lập lòe gần đầu cầu giống như có người đang hút thuốc. Một lúc sau có hai bóng người từ vị trí đó rẽ xuống bãi sông, đến 5h sáng mới quay lại.

      Lúc này trời đã tờ mờ sáng, cảnh sát nhìn thấy hai người này mặc áo mưa, tay cầm sào dài, trên đầu đeo đèn. Cảnh sát tìm được hai người này, thì ra đó là những người đánh cá bằng kích điện. Hai người khai đêm nào cũng ra sông đánh cá, sau đó mang ra chợ bán. Họ không biết gì về án mạng dưới gầm cầu. Hình ảnh từ camera cho thấy lúc rời khỏi hiện trường hai người không hoảng hốt, không có vẻ căng thẳng sau khi gây án, vì vậy hai người được loại khỏi diện tình nghi.

      Trong lúc tiếp tục mở rộng phạm vi tìm kiếm, cảnh sát vẫn tìm cách xác định danh tính nạn nhân. Trong số vật chứng tìm thấy tại hiện trường, điện thoại di động của nạn nhân là vật chứng quan trọng nhất. Mặc dù điện thoại bị hỏng nhưng SIM vẫn hoạt động. Thông tin từ nhà mạng cho thấy chủ thuê bao tên là Trang Dũng, 44 tuổi, đã kết hôn, là người địa phương.

      Cảnh sát tìm đến địa chỉ nhà Dũng. Người nhà nhận ra chiếc điện thoại là của Dũng. Điều này khiến ban chuyên án cảm thấy khó hiểu: Dũng là người có gia đình, vì sao lại chết tại nơi ở của kẻ lang thang?

      20h43 ngày 25/10, nạn nhân sử dụng điện thoại lần cuối cùng, gọi cho một số điện thoại tại địa phương. Người nhận là bạn của Dũng, cho biết một tối Dũng mời mình đi uống rượu, sau khi bị từ chối liền không còn liên lạc nữa. Người này còn cung cấp thêm thông tin quan trọng, dường như vợ của Dũng có quan hệ với người đàn ông khác.

      Vì sao Dũng có nhà mà đêm không ở nhà, lại xuất hiện dưới gầm cầu cùng một người vô gia cư? Cái chết của Dũng có liên quan đến chuyện vợ ngoại tình hay không? Cảnh sát lập tức triển khai điều tra theo hướng này.

      Theo kết quả xác minh, Dũng và vợ đã ly thân thời gian dài vì mâu thuẫn gia đình. Vợ Dũng về sống tại ngôi nhà ba tầng do cha mẹ để lại. Tầng 1 ngôi nhà cho người đàn ông buôn bán đồ gỗ thuê. Có tin đồn người này cũng từng có quan hệ mờ ám với vợ Dũng.

      Cảnh sát nhận định người buôn đồ gỗ này có thể liên quan đến vụ án. Tuy nhiên cha của Dũng lại nói con mình sớm đã biết chuyện vợ mình ngoại tình nhưng chưa bao giờ làm ầm ĩ, chỉ thường xuyên uống rượu. Dũng có quan hệ xã hội đơn giản, không có mâu thuẫn với ai. Tối 25/12, Dũng lại lên cơn nghiện rượu, ở nhà cáu gắt một hồi sau đó bỏ đi, mất liên lạc từ đó.

      Cảnh sát gặp vợ Dũng, cô thú nhận có quan hệ nam nữ với khách thuê nhà. Tối hôm đó Dũng đến nhà bắt đưa tiền nên cô cho 200 nhân dân tệ. Nghi vấn hung thủ dồn vào người đàn ông buôn gỗ song xác minh cho thấy đêm 25/12 người này đến Quảng Châu giao hàng, không có thời gian gây án. Việc điều tra quay về điểm xuất phát.

      Cảnh sát lại tập trung điều tra qua hệ thống camera. Cách hiện trường vụ án nửa cây số có một camera giám sát và tại đây có 10 giây dữ liệu khiến cảnh sát chú: Khoảng 2h sáng ngày 26/12, một người đàn ông mặc áo dài tay đi qua vị trí camera, tay xách một túi nilon màu trắng.

      Mở rộng phạm vi điều tra ra xung quanh, người này lại xuất hiện trong camera của một cửa hàng điện thoại di động. Hình ảnh tại đây cho thấy túi nilon này giống hệt chiếc túi tìm thấy tại hiện trường.

      Căn cứ cách ăn mặc và quy luật hoạt động của người này, cảnh sát nhận định nghi phạm của vụ án là người vô gia cư từ 30 đến 50 tuổi, cao từ 1m75 đến 1m8. Sau hai ngày đêm truy lùng, buổi tối ngày 29/12, cảnh sát bắt được nghi phạm tên Lại Phong, sống lang thang từ tháng 7/2014.

      Cảnh sát cũng tìm thấy vết tích khả nghi trên tay áo và khe giầy của Phong. Kết quả xét nghiệm chứng minh đây là máu của nạn nhân. Trước nhiều bằng chứng, Phong thừa nhận tội ác.

      Theo lời khai, hắn đã ngủ dưới gầm cầu mấy tháng, những đồ vật tại hiện trường đều do nhặt nhạnh mang về. Gần 3h ngày 26, Phong đang ngủ đột nhiên bừng tỉnh vì bị đá mấy cái. "Kẻ đột nhập" có vẻ như say rượu, vứt hết đồ đạc của hắn rồi lăn ra ngủ.... Bực tức, Phong cầm tảng đá gây án. taxi tải thành hưng
      --- Bổ sung bài viết, 12/5/19 ---
      chuyển nhà thành hưng hà nội Nhắc về ký ức của TP.HCM xưa, là câu chuyện miên man như không hồi kết mà nữ diễn giả, MC, nhà báo Trác Thúy Miêu luôn khiến nhiều người phải thổn thức, bồi hồi và nhớ về ký ức của mình.

      Trong buổi nói chuyện với chủ đề “Có một Sài Gòn…” do nhóm bạn trẻ trong dự án mô hình “Sài Gòn xưa” phối hợp với Nest by AIA tổ chức, nữ nhà báo đã đưa người trẻ về một thành phố khác hẳn của những năm “19 hồi đó”, của những cái gọi là ký ức trong tâm thức của mỗi người.

      Chị Miêu vô cùng ấn tượng với hệ thống tiếng rao ở thành phố ngày xưa, chị kể nó dễ thương lắm, mà thường những người bán rong đi vào các khu lao động là không phải người của thành phố mà là người tha phương từ tứ xứ về đây và họ bán chính đặc sản của vùng miền họ. Ngẫu hứng chị Miêu cất giọng rao: “ai xôi cút, xôi gấc, xôi đậu xanh, xôi bắp đây”, “ai ve chai hôn?”,…

      “Nhưng cái tiếng rao mà làm tôi nghĩ đến Sài Gòn ngay, đó là tiếng mì gõ, chỉ cần nghe đến là muốn ngã gục để khóc. Nó làm nên âm thanh đặc thù ở các khu lao động nghèo, nhưng hiện nay tiếng gõ mì gõ đó đang mất dần. Hầu hết mọi người đi theo lối sống mới, là chọn sống ở những khu chung cư cao cấp. Nhưng ở nơi đó có nghe thấy mùi khói vương vấn, ở nơi đó có nghe tiếng rao để xỏ vội cái quần rồi chạy ngay ra cửa để mua cái bánh giò, tô mì gõ,... không? Và ở đó chắc người ta không nghe được tiếng dân nghèo”, nữ MC bày tỏ.

      Và rồi chị nói: “Đó là điều khiến đến tận bây giờ tôi vẫn ở nhà thuê, nhà mướn và cự tuyệt với các căn hộ cao cấp. Vì ở trên đó tôi chỉ nghe thấy tiếng ì ầm của hệ thống máy điều hòa không khí của tất cả các tòa nhà cao tầng, một thứ âm thanh vô ngôn, vô sắc, vô cảm mà chỉ cho tôi cảm giác mỗi sáng như đang thức dậy ở giữa Singapore, Seoul, hay một nơi nào đó,…Nhưng tôi không nghe thấy được tiếng của đời sống, mà những tiếng của đời sống đời thường đó ở thành phố chỉ còn lắng đọng lại ở những khu lao động bình dân mà thôi”.

      Nói về ẩm thực, chị Miêu cho rằng không ở đâu có một thứ pha trộn kỳ cục như món ăn ở thành phố này. Như cơm tấm, những hạt gạo bị vỡ là có nguồn gốc từ thói quen sử dụng hạt gạo nát của miền Bắc, đồ chua thì của người Tàu, miếng thịt nướng thì của người Pháp, rồi miếng chả của người Bắc, chén nước mắm chấm lại pha vị ngọt của miền Tây, trộn chung đặt lên trên đĩa rồi ăn bằng dao, nĩa như người Phương Tây nhưng đặt bên cạnh là đôi đũa.

      “Nhưng mà tất cả những thành tố đó khi được đặt lên cùng một đĩa với nhau lại hòa quyện đến kỳ lạ. Nó phải vụn vụn rời rời như vậy, chứ nếu ăn với hạt cơm bình thường thì kỳ lắm luôn. Đó chính là bản chất của thành phố này, là dung nạp bất kỳ cái gì, bất kỳ thành tố nào nhưng phải hạp, phải sống với nhau được, chơi với nhau được. Cũng như bạn có thể đến từ bất kỳ vùng miền nào nhưng vẫn có thể trộn được với nhau để thành hợp thể hài hòa thì dù có hổ lốn đến mấy cũng dễ ăn, dễ tiêu, dễ chơi và dễ thương”, chị Miêu chia sẻ.

      Đừng vì những điều tiêu cực mà đánh mất những giá trị tinh thần

      Để mở đầu cho ký ức về những hàng quán hớt tóc lề đường dưới gốc cây, nữ nhà báo hỏi: “Một ngày nào đó, nếu chúng ta mất đi những cái hàng quán lề đường dựa vào những gốc cây, dựa vào những vách tường thì thành phố này sẽ như thế nào?”

      Rồi chị nhấn mạnh: “Khi mà tấc đất trở thành tấc vàng thì còn bóng cây nào, còn mặt tiền nào cho những ông già ngồi hớt tóc. Họ đi đâu hết cả rồi? Có lẽ, cả chủ cả khách, họ già hết rồi”.

      Chị Miêu kể từ ngày hàng cây ở đường Tôn Đức Thắng bị chặt xuống thì khu vực 3, 4 cụ ngồi hớt tóc ở góc đường Tự Trọng (đoạn giao với Tôn Đức Thắng) cũng không còn nữa.

      “Tôi còn nhớ giai đoạn hàng cây bị chặt đó, có nhóm bạn trẻ đã ra ôm chặt các gốc cây vì khi biết các cây này sẽ bị chặt. Và sau đó các bạn đã đặt một cành hồng nhung lên những gốc cây như là lời cám ơn và giã biệt của người thành phố vì bóng mát của bao đời, cám ơn vì khu đại lộ đẹp nhất, đáng hãnh diện nhất của thị thành. Và những ngày đó tôi đã khóc. Tôi phát hiện ra khi giọt nước mắt rơi xuống không phải vì quyền lợi cá nhân của mình, vì tại sao bị mất một chiếc xe, bị khách hàng xù tiền nhưng tôi không bao giờ khóc được. Vậy tại sao tôi nhìn những cái thân cây khi bị đốn chặt xuống, tôi lại khóc?...”.

      Nói rồi chị chạnh lòng chia sẻ tiếp: “Đó là sự mất đi ồn ào ở đại lộ Tôn Đức Thắng nhưng kéo theo đó là những sự mất đi câm lặng như những ông già hớt tóc ở góc đường Lý Tự Trọng. Có những mất mát ở thành phố mà không ai đưa tang cho nó, không ai truy điệu, và không ai ghi nhớ ngày nào nó sẽ biến mất đi,…”.

      Nói về sự mất đi giữa lòng thành phố chị Miêu nhớ đến sự kiện nhóm vệ sĩ bắt cướp giúp dân, bị tấn công và một vệ sĩ tử vong trên đường.

      “Sự nằm xuống của một hiệp sĩ đó là sự hy sinh khá ồn ào gây nên tranh cãi, nhưng có những cái chết đi ngay sau đó rất lẵng lặng mà chúng ta không nhận ra. Đã rất nhiều Lục Vân Tiên trong tim các chàng trai cô gái ở thành phố này cũng chết đi theo, khi chúng ta mất sự hào hiệp, hồn nhiên nằm trong bản tính đặc thù của người dân thành phố”, chị Miêu chua xót nói.

      Chị phân tích nếu bây giờ bạn nghe tiếng kêu cướp, bạn sẽ bị ám ảnh bởi cái chết kia và không bao giờ dám chạy ra và làm điều tốt đẹp vì sợ phương hại đến bản thân. Và người thành phố trước giờ rất niềm nở với di dân tứ xứ đến với thành phố, ai hỏi đường là nhiệt tình chỉ, thấy cái chân chống chưa gạt là chạy theo qua 5 hay 7 cái ngã tư chỉ để nhắc ai kia gạt cái chân chống xe lên,… Ấy thế mà, từ khi lan truyền những chiêu thức lừa đảo khiến cho người khác dè chừng với tất cả mọi thứ, sợ bị lừa, sợ bỏ bùa và chúng ta bị “ô nhiễm” bởi những tin tiêu cực đó.

      Chị kể có lần đi cho suất ăn cho người già vô gia cư trong đêm, vừa phát xong quay lại thì có người khác thu hết những phần ăn đó. Mới nhận ra là họ làm việc có mạng lưới, có tổ chức, nên chưa chắc suất ăn của mình đã giúp được cho họ, hay họ lại phải nộp lại cho người khác,…

      Nhìn thấy cảnh đó cảm giác rất đau, bị tổn thương, giống như bị lừa,… Nhưng khi đó tôi quay lại hỏi những đứa em đang đi cùng mình “sự thật như thế đó, nhưng những điều đó có làm cho chúng ta ngừng làm điều tốt không?”, thì các em khẳng định là không, mình vẫn đi tiếp, vẫn làm tiếp vì làm điều tốt là cho đi không phải chỉ vì cái lợi của người được nhận mà đó là khoái cảm của người dân thành phố này nói riêng và của con người nói chung”, chị Miêu bày tỏ.

      Từ câu chuyện đấy, chị Miêu nhắn gửi: “Rất nhiều những việc tiêu cực đang làm ảnh hưởng sự thiện lương, hào hiệp và lòng trắc ẩn của thị dân thành phố này. Những kỷ vật về thành phố xưa chỉ là tài sản vật chất và có thể mất đi, không có gì là vô hạn. Nhưng có những thứ về giá trị chúng ta không cho phép nó được mất đi, đấy chính là những giá trị tinh thần. Nếu nghe thấy cướp hãy cứ ra tay giúp đỡ nhiệt tình, nếu thấy một người hỏi đường thì đừng sợ, hãy chỉ đường,… cho đi là ta hạnh phúc trước đã”. taxi tải thành hưng
      --- Bổ sung bài viết, 12/5/19 ---
      chuyển nhà thành hưng hà nội Nhắc về ký ức của TP.HCM xưa, là câu chuyện miên man như không hồi kết mà nữ diễn giả, MC, nhà báo Trác Thúy Miêu luôn khiến nhiều người phải thổn thức, bồi hồi và nhớ về ký ức của mình.

      Trong buổi nói chuyện với chủ đề “Có một Sài Gòn…” do nhóm bạn trẻ trong dự án mô hình “Sài Gòn xưa” phối hợp với Nest by AIA tổ chức, nữ nhà báo đã đưa người trẻ về một thành phố khác hẳn của những năm “19 hồi đó”, của những cái gọi là ký ức trong tâm thức của mỗi người.

      Chị Miêu vô cùng ấn tượng với hệ thống tiếng rao ở thành phố ngày xưa, chị kể nó dễ thương lắm, mà thường những người bán rong đi vào các khu lao động là không phải người của thành phố mà là người tha phương từ tứ xứ về đây và họ bán chính đặc sản của vùng miền họ. Ngẫu hứng chị Miêu cất giọng rao: “ai xôi cút, xôi gấc, xôi đậu xanh, xôi bắp đây”, “ai ve chai hôn?”,…

      “Nhưng cái tiếng rao mà làm tôi nghĩ đến Sài Gòn ngay, đó là tiếng mì gõ, chỉ cần nghe đến là muốn ngã gục để khóc. Nó làm nên âm thanh đặc thù ở các khu lao động nghèo, nhưng hiện nay tiếng gõ mì gõ đó đang mất dần. Hầu hết mọi người đi theo lối sống mới, là chọn sống ở những khu chung cư cao cấp. Nhưng ở nơi đó có nghe thấy mùi khói vương vấn, ở nơi đó có nghe tiếng rao để xỏ vội cái quần rồi chạy ngay ra cửa để mua cái bánh giò, tô mì gõ,... không? Và ở đó chắc người ta không nghe được tiếng dân nghèo”, nữ MC bày tỏ.

      Và rồi chị nói: “Đó là điều khiến đến tận bây giờ tôi vẫn ở nhà thuê, nhà mướn và cự tuyệt với các căn hộ cao cấp. Vì ở trên đó tôi chỉ nghe thấy tiếng ì ầm của hệ thống máy điều hòa không khí của tất cả các tòa nhà cao tầng, một thứ âm thanh vô ngôn, vô sắc, vô cảm mà chỉ cho tôi cảm giác mỗi sáng như đang thức dậy ở giữa Singapore, Seoul, hay một nơi nào đó,…Nhưng tôi không nghe thấy được tiếng của đời sống, mà những tiếng của đời sống đời thường đó ở thành phố chỉ còn lắng đọng lại ở những khu lao động bình dân mà thôi”.

      Nói về ẩm thực, chị Miêu cho rằng không ở đâu có một thứ pha trộn kỳ cục như món ăn ở thành phố này. Như cơm tấm, những hạt gạo bị vỡ là có nguồn gốc từ thói quen sử dụng hạt gạo nát của miền Bắc, đồ chua thì của người Tàu, miếng thịt nướng thì của người Pháp, rồi miếng chả của người Bắc, chén nước mắm chấm lại pha vị ngọt của miền Tây, trộn chung đặt lên trên đĩa rồi ăn bằng dao, nĩa như người Phương Tây nhưng đặt bên cạnh là đôi đũa.

      “Nhưng mà tất cả những thành tố đó khi được đặt lên cùng một đĩa với nhau lại hòa quyện đến kỳ lạ. Nó phải vụn vụn rời rời như vậy, chứ nếu ăn với hạt cơm bình thường thì kỳ lắm luôn. Đó chính là bản chất của thành phố này, là dung nạp bất kỳ cái gì, bất kỳ thành tố nào nhưng phải hạp, phải sống với nhau được, chơi với nhau được. Cũng như bạn có thể đến từ bất kỳ vùng miền nào nhưng vẫn có thể trộn được với nhau để thành hợp thể hài hòa thì dù có hổ lốn đến mấy cũng dễ ăn, dễ tiêu, dễ chơi và dễ thương”, chị Miêu chia sẻ.

      Đừng vì những điều tiêu cực mà đánh mất những giá trị tinh thần

      Để mở đầu cho ký ức về những hàng quán hớt tóc lề đường dưới gốc cây, nữ nhà báo hỏi: “Một ngày nào đó, nếu chúng ta mất đi những cái hàng quán lề đường dựa vào những gốc cây, dựa vào những vách tường thì thành phố này sẽ như thế nào?”

      Rồi chị nhấn mạnh: “Khi mà tấc đất trở thành tấc vàng thì còn bóng cây nào, còn mặt tiền nào cho những ông già ngồi hớt tóc. Họ đi đâu hết cả rồi? Có lẽ, cả chủ cả khách, họ già hết rồi”.

      Chị Miêu kể từ ngày hàng cây ở đường Tôn Đức Thắng bị chặt xuống thì khu vực 3, 4 cụ ngồi hớt tóc ở góc đường Lý Tự Trọng (đoạn giao với Tôn Đức Thắng) cũng không còn nữa.

      “Tôi còn nhớ giai đoạn hàng cây bị chặt đó, có nhóm bạn trẻ đã ra ôm chặt các gốc cây vì khi biết các cây này sẽ bị chặt. Và sau đó các bạn đã đặt một cành hồng nhung lên những gốc cây như là lời cám ơn và giã biệt của người thành phố vì bóng mát của bao đời, cám ơn vì khu đại lộ đẹp nhất, đáng hãnh diện nhất của thị thành. Và những ngày đó tôi đã khóc. Tôi phát hiện ra khi giọt nước mắt rơi xuống không phải vì quyền lợi cá nhân của mình, vì tại sao bị mất một chiếc xe, bị khách hàng xù tiền nhưng tôi không bao giờ khóc được. Vậy tại sao tôi nhìn những cái thân cây khi bị đốn chặt xuống, tôi lại khóc?...”.

      Nói rồi chị chạnh lòng chia sẻ tiếp: “Đó là sự mất đi ồn ào ở đại lộ Tôn Đức Thắng nhưng kéo theo đó là những sự mất đi câm lặng như những ông già hớt tóc ở góc đường Lý Tự Trọng. Có những mất mát ở thành phố mà không ai đưa tang cho nó, không ai truy điệu, và không ai ghi nhớ ngày nào nó sẽ biến mất đi,…”.

      Nói về sự mất đi giữa lòng thành phố chị Miêu nhớ đến sự kiện nhóm vệ sĩ bắt cướp giúp dân, bị tấn công và một vệ sĩ tử vong trên đường.

      “Sự nằm xuống của một hiệp sĩ đó là sự hy sinh khá ồn ào gây nên tranh cãi, nhưng có những cái chết đi ngay sau đó rất lẵng lặng mà chúng ta không nhận ra. Đã rất nhiều Lục Vân Tiên trong tim các chàng trai cô gái ở thành phố này cũng chết đi theo, khi chúng ta mất sự hào hiệp, hồn nhiên nằm trong bản tính đặc thù của người dân thành phố”, chị Miêu chua xót nói.

      Chị phân tích nếu bây giờ bạn nghe tiếng kêu cướp, bạn sẽ bị ám ảnh bởi cái chết kia và không bao giờ dám chạy ra và làm điều tốt đẹp vì sợ phương hại đến bản thân. Và người thành phố trước giờ rất niềm nở với di dân tứ xứ đến với thành phố, ai hỏi đường là nhiệt tình chỉ, thấy cái chân chống chưa gạt là chạy theo qua 5 hay 7 cái ngã tư chỉ để nhắc ai kia gạt cái chân chống xe lên,… Ấy thế mà, từ khi lan truyền những chiêu thức lừa đảo khiến cho người khác dè chừng với tất cả mọi thứ, sợ bị lừa, sợ bỏ bùa và chúng ta bị “ô nhiễm” bởi những tin tiêu cực đó.

      Chị kể có lần đi cho suất ăn cho người già vô gia cư trong đêm, vừa phát xong quay lại thì có người khác thu hết những phần ăn đó. Mới nhận ra là họ làm việc có mạng lưới, có tổ chức, nên chưa chắc suất ăn của mình đã giúp được cho họ, hay họ lại phải nộp lại cho người khác,…

      Nhìn thấy cảnh đó cảm giác rất đau, bị tổn thương, giống như bị lừa,… Nhưng khi đó tôi quay lại hỏi những đứa em đang đi cùng mình “sự thật như thế đó, nhưng những điều đó có làm cho chúng ta ngừng làm điều tốt không?”, thì các em khẳng định là không, mình vẫn đi tiếp, vẫn làm tiếp vì làm điều tốt là cho đi không phải chỉ vì cái lợi của người được nhận mà đó là khoái cảm của người dân thành phố này nói riêng và của con người nói chung”, chị Miêu bày tỏ.

      Từ câu chuyện đấy, chị Miêu nhắn gửi: “Rất nhiều những việc tiêu cực đang làm ảnh hưởng sự thiện lương, hào hiệp và lòng trắc ẩn của thị dân thành phố này. Những kỷ vật về thành phố xưa chỉ là tài sản vật chất và có thể mất đi, không có gì là vô hạn. Nhưng có những thứ về giá trị chúng ta không cho phép nó được mất đi, đấy chính là những giá trị tinh thần. Nếu nghe thấy cướp hãy cứ ra tay giúp đỡ nhiệt tình, nếu thấy một người hỏi đường thì đừng sợ, hãy chỉ đường,… cho đi là ta hạnh phúc trước đã”. taxi tải thành hưng

Chia sẻ trang này


Duy trì trạng thái đăng nhập
Bạn đã quên mật khẩu?
Đăng ký
LÊN ĐẦU TRANG